Hiển thị các bài đăng có nhãn all. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn all. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2008

Chí Phèo thời blog

Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ bia xong là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng của nhà nào? Rồi hắn chửi mạng. Thế cũng chẳng sao: Mạng lởm nhưng chẳng là ai.

Tức mình hắn chửi ngay tất cả làng Blog Việt. Nhưng cả làng Blog Việt ai cũng nhủ, "Chắc nó trừ mình ra!". Không ai lên tiếng cả. Tức thật! Ồ! Thế này thì tức thật! Tức chết đi được mất! Ðã thế, hắn phải chửi cha đứa nào không chửi nhau với hắn. Nhưng cũng không ai ra điều. Mẹ kiếp!

Thế thì có phí can bia hơi Hà Nội 5lít với con mực khô nướng không? Thế thì có tốn tiền hắn online không? Không biết đứa chết mẹ nào cứ tạo ra blog làm cho hắn khổ đến nông nỗi này. Aha, phải đấy, hắn cứ thế mà chửi, hắn chửi đứa chết mẹ nào lôi kéo hắn lên blog đong gái, lên blog post bài! Hắn nghiến răng mà chửi cái đứa đã xúi giục đi thi này thi kia ! Nhưng biết đứa nào đã lôi kéo hắn lên blog! Có trời mà biết! Hắn không biết, cả làng Blog Việt cũng không ai biết...

Một anh luyện Võ Lâm Truyền Kỳ, một buổi sáng tinh sương đã thấy hắn mệt mỏi và xám ngắt trong chiếc quần Dệt Kim Đông Xuân và cái áo phông Hoàng Tấn bên bãi rác, cạnh nhà xác Văn Điển. Anh ta rước lấy và đem về "Tẩy Thủy" cho một người đàn bà góa mù. Người đàn bà góa mù này ban hắn cho một bác phó cối kiếm BỘ RỒNG XANH cày Mu, và khi bác phó cối này chết vì mải mê theo những Vũ Điệu Hiphop của AUDITION thì hắn bơ vơ, hết đi ở cho quán này lại đi ở cho quán nọ.
Năm hai mươi tuổi, hắn trông hàng net cho ông Bá Kiến, ăn tiên chỉ của làng. Một con người nổi tiếng với tài chém gió thành bão, thân tiềm tuyệt thế võ công Đong Gái Chân Kinh 72 Thức, đã tôn vinh hắn từ nông dân lên công dân thành thị, từ trai thôn quê lên Hot Boy Blog Việt. Cộng thêm kiến thức vô hạn về mạng, chat nhanh như chớp kèm theo một list "hàng kẹt Net" dài như sông Hoàng Hà khiến hắn đi đến đâu là già trẻ lớn bé, từ "U sơ sinh" cho đến đến "U xuống lỗ" chết mê chết mệt đến đó.

Tất nhiên, là một người trưởng thành từ vùng đất hoang dã, cộng thêm tinh thần quán triệt "Trẻ không tha, già không thương" hắn đã làm tan nát biết bao bông hoa *** Lợn, vùi dập biết bao bông Vạn Thọ. Với những tố chất trên, Chí Phèo đã hút hồn biết bao nhiêu cô gái trong làng Blog Việt nói riêng và trên toàn thế giới nói chung. Nổi tiếng là người có tính tình ôn hòa, dịu dàng, súc vật không giết, trẻ con không la... Vì hắn sợ sẽ đánh nhầm phải con mình!!!


Tiền thì đối với hắn cứ gọi là "biển" với một tài khoản khổng lồ từ việc hắn hack Credit Card chùa trên mạng. Thiên hạ nào có hay, có người thì bảo hắn buôn ma túy cho Trịnh Xuân Thủy để tiêu xài. Mỗi người nói một cách. Chẳng biết đâu mà lần. Chỉ biết một hôm hắn mặc áo rách bị người ta đưa lên con Maybach 62S rồi biệt tăm đến bảy, tám hôm rồi một hôm, hắn lại lù lù ở đâu lần về.

Hắn về lớp này trông khác hẳn, mới đầu chẳng ai biết hắn là ai. Trông đặc như thằng dân chơi! Cái đầu thì nhuộm xanh nhuộm đỏ, cái răng thì vàng khè vì rít thuốc nhiều, cái mặt thì đen mà rất câng câng, hai mắt gườm gườm trông gớm chết! Hắn mặc áo "Giáp Lò Rèn" (Ralph Lauren) đen với quần "Lê Vịt " (Levis) vàng. Cái ngực phanh, để lộ rõ chiếc dây chuyền mỹ kí mạ vàng 18 ga-ra mà hắn mới mua ở... chùa Hương. Trông chơi vãi!

Kể từ đó, từ "Những người khốn khổ" (Victo Hugo) hắn đã "đú theo chiều gió", cuốn vào những cuộc thi avatar bất tận, những cuộc theme design không có điểm dừng, hắn như chiếc tuần dương hạm lênh đênh trên các blog không biết bến đỗ là đâu... Con người cục cằn, thô lỗ này còn đâu, thay vào đó là là một dân chơi chém gió thành thần, khét tiếng Blog Việt. Khoác trên người anh bây giờ là những hàng hiêụ như "Đôn Chề Gắp Mà Ăn" (Dolce & Gabbana), "Ác Ma Ni Ếch Chiên" (Armani Exchange)... cùng với một dàn xe bóng bẩy như "BẾ EM VỀ" (BMW), "Xe ra gì" (Ferarri)... đã đẩy hắn lên hàng HOT Blogger tại vùng đất khét tiếng bon chen và thị phi này...

Hắn lại vào Hải Xồm uống cho vơi hết nỗi buồn, uống cho "chỉ có bia mới hiểu bụng mênh mông dường nào, chỉ có bụng mới hiểu bia đi đâu về đâu". Sau khi đánh chén hết 2 đĩa chả chó, 1 bát rựa mận, 2 cái đùi chó và 5 lít bia hơi, hắn liêu xiêu lẹo vẹo ngồi lên con PS. Nhưng hắn không về ngôi nhà 5 tầng giữa bãi tha ma mà đóng thẳng ra sông Hồng. Hắn định sẽ nhảy xuống tắm cho khỏi ngứa rồi lăn ngay ra vườn mà ngủ. Tội gì chui vào nhà, bức đến không còn mà thở được. Một thằng như hắn, đập đầu không chết, huống hồ là gió sương... Ðến bờ sông hắn dừng lại, vì hình như có người. Có người thật, và hắn ngây ra nhìn.
Hắn nhìn giữa hai kè đá và tựa lưng vào một gốc cột điện, một em gái nõn nà ngồi tênh hênh. Chính là một em gái, hắn biết vậy là nhờ mái tóc đen nhánh, óng mượt như tơ, như vừa dùng SunSilk Bồ Kết buông xuống vai trần và ngực... Hai bàn tay chuối mắn của em buông xuôi, cái mồm em chu lên trăng mà ngủ hay là đòi hôn. Ðôi chân trắng muốt, thẳng như vừa được duỗi, cái váy đen xộc xệch.


Bên kia, có lẽ vì em giẫy cái váy xộc xệch để lộ... chiếc quần con rõ chữ Victoria Secret ở giữa. Tất cả những cái ấy phơi ra trăng, rười rượi những trăng làm trắng những cái đó có lẽ ban ngày không trắng; trăng làm đẹp lên. Chí Phèo tự nhiên thấy ứ đầy miệng bao nhiêu là nước dãi, mà cổ thì lại khô, hắn nuốt ừng ực, hắn thấy cái gì rộn rạo ran khắp người. Bỗng nhiên hắn run run. Ồ tại sao lại như thế được? Ðáng nhẽ chính em gái mơn mởn kia phải run mới phải, cái "con nai vàng ngơ ngác" đã nằm ềnh ệch mà ngủ ngay trước mặt hắn này.

Nhưng con nai vàng ngơ ngác ấy là Thị Nở, một tiên nữ như trong truyện cổ tích. Nàng có một vẻ đẹp mà như bông hoa khoe sắc dưới ánh trăng đêm rằm, như gái cứu net khoe hàng trước webcam, như con bán cam đang cân cho khách, như thằng xe khách đang mời chào kẻ đứng đường, như cái giường đang vẫy gọi cái cột...
Cái mặt của nàng quả là sự ưu ái của tạo hoá: nó cân đối đến nỗi người ta có thể tưởng tượng nếu thêm một chút thì thừa, bớt một chút thì thiếu. Cái mũi thì vừa cao, vừa sang, lại mịn màng như đẩy xe hàng. Đã thế nàng còn dùng LipIce, đôi môi mọng thêm phần quyền rũ, ẩn trong đó là hai hàm răng trắng như ngọc. Nàng chính là một viên kim cương hoàn mỹ dưới sự gọt *** đến tỷ mỷ của tạo hóa. Một cơn mưa rào không thể đẹp nếu không có áng cầu vồng. Tiếng loa thùng xập xình không thể hay nếu như thiếu đi thằng DJ và Blog Việt này cũng không thể tồn tại nếu thiếu nàng.

Trong cái tiếng sét ái tình của thần Tình Ái đó, hắn liền vứt quăng ngay con PS của mình cạnh cột điện (tất nhiên không quên khóa cổ và khóa càng, giờ ăn cắp như ranh, cẩn tắc vô áy náy mà). Hắn lao xuống kè đá như một cơn lốc màu da đen, nhanh như trảo chớp, hắn tóm lấy tay, kéo nàng dựa vào lòng và... bắt đầu thi triển 72 Thức Đong Gái Chân Kinh mà hắn đã tu luyện bao năm!

Chí Phèo: Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước.

Thị Nở: Ô, thật thế hả anh (mắt chớp chớp, đá lông nheo)

Chí Phèo: Uh, Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm.
Thị Nở: Lại chém gió rồi, cho tí muối đê anh giai ơi!

Chí Phèo (tỉnh bơ): Em ơi, ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt...

Thị Nở (suớng): Thật thế hả anh ?
Chí Phèo: Cả người em toát lên một vẻ quý tộc của Châu Âu, em mang làn da nâu của Châu Á...
Thị Nở: Trước đây da em đen lắm, ra đường chỉ toàn bit mặt thôi, từ ngày em thử dùng POND da em trắng hẳn ra
Chí Phèo: Thị Nở ơi, mình đính hôn nhé
Thị Nở (cảm thấy thật hạnh phúc): OK con gà đen...
Thế rồi... Nở chủ quan quên không xài POND chỉ có hai ngày sau thế là da Nở trở về nguyên thuỷ, Chí Phéo ấy lại gởi cho Nở nhắn tin: "...Nở ơi cho anh xin lại cái nhẫn..."

Mình buồn lắm, chắc mình lại phải thử dùng NIPPON thôi... nghe nói: "Sơn NIPPON sơn mông cũng đẹp"...

Lần này thì mình khỏi sợ da mình đen, mặt mình xấu nữa rùi...

Vâng, đây cũng là một bài học kinh nghiệm cho các bạn gái trong việc giữ chân chồng mình. Hiện tại theo như thông tấn xã Con Vịt thì hãng sơn NIPPON đang có khuyến mại mua NIPPON trúng "Bế Em Về" 750 Li đời 2007. Các bạn đừng bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này, nhanh tay lên. Sơn NiPPON, sơn mông cũng đẹp!!!

Chí Phèo thời blog

Nhận diện "Cosplayer nửa mùa"

Một người bạn đột nhiên khoe rằng bạn ấy “sắp cosplay”? Cùng kiểm tra xem bạn ấy là “Người mới cosplay” hay “Cosplayer nửa mùa” nhé!
Khi cosplay từ một thú vui của một cộng đồng nhỏ trở thành trào lưu được rất nhiều bạn trẻ "sành điệu" đón nhận, thì trong cộng đồng cosplayer cũng tồn tại khái niệm “Cosplayer nửa mùa.
Khái niệm này dùng để chỉ những người thực ra không hiểu thế nào là cosplay nhưng lại tìm cách khoác cho mình danh nghĩa cosplayer. Mục đích của họ là để đánh bóng tên tuổi và theo kịp trào lưu, đôi khi đơn giản chỉ là “muốn ăn mặc lạ lạ một tí cho nó nổi bật.
Cosplay cái gì đây nhỉ?
(Hình chỉ mang tính chất minh họa)

Không thể đánh đồng khái niệm “Cosplayer nửa mùa” với “Những người mới cosplay”, bởi có những người tuy lần đầu cosplay nhưng đã tìm hiểu thông tin rất kỹ với tình yêu và niềm đam mê của mình. Ngược lại, một số kẻ đã khoác lên mình bộ đồ cosplay đến lần thứ hai, thứ ba rồi mà vẫn cứ là “Cosplayer nửa mùa”.

Một người bạn đột nhiên khoe rằng bạn ấy “sắp cosplay”? Cùng check những biểu hiện dưới đây để xem bạn ấy là “Người mới cosplay” hay “Cosplayer nửa mùa” nhé !

1. Sử dụng sai từ “Cosplay”

“Cosplay” là thế nào thì chắc ai cũng hiểu, nhưng sử dụng nó ra sao cho… đúng ngữ pháp thì “Cosplayer nửa mùa” thường không nắm được.

Hiện nay từ “cosplay” ở Việt Nam được sử dụng theo các cách sau:

- Động từ chỉ hành động: “Tớ đang cosplay ai đó ai đó ai đó…

- Danh động từ chỉ hành động này: “Cosplay là một hoạt động mà tớ rất thích/ghét”.

- Bổ nghĩa cho “trang phục”, “quần áo”: “Bạn ấy có 1 bộ đồ cosplay.”

Như vậy, bản thân từ “cosplay” không phải là một từ dùng để chỉ trang phục, quần áo. Tức là không có ai “mặc cosplay” mà chỉ có “mặc đồ cosplay”, “mặc trang phục cosplay”, “mặc quần áo cosplay” v.v…

Ấy vậy mà theo lời kể của một số shop làm dịch vụ may đo và cho thuê đồ cosplay, có rất nhiều khách hàng của họ lại nói rằng họ muốn “may cosplay”, “thuê cosplay.

“Cosplay” không phải là từ chỉ người, đó là công việc của “cosplayer” (hay gọi tắt là “coser”). Nhưng có những người lại nhận mình là “một cosplay” [?]. Theo thông tin mới cập nhật từ ban tổ chức một bữa tiệc cosplay, có bạn trẻ thông báo mình sẽ “mặc đồ Sasuke” và muốn hỏi ban tổ chức xem ngày hôm đó “có nhiều cosplay xinh không?”. Thật là khó giải mã!

2. Cosplay theo Nhân vật - Chẳng biết mình Cosplay ai?

- Mức độ 1: Rất nhiều bạn chỉ cần nhìn thấy một nhân vật có trang phục đẹp là lập tức may đồ theo như vậy, chẳng cần biết đó là nhân vật gì, ở bộ truyện nào, thậm chí còn không biết rõ là nam hay nữ .
Thế nên mới có chuyện một cô bé hớn hở khoe với bạn bè: “Em cosplay cái con bé gì trong cái truyện gì ấy có cái bộ váy đẹp lắm!”; hay một nữ sinh sau khi thuê trang phục về mới hốt hoảng gọi điện cho chủ shop xem đấy là “cốt pờ lây nhân vật nào.
- Mức độ 2: Biết tên nhân vật, ở bộ truyện nào, nhưng truyện thì chưa đọc (hoặc đọc vài trang, hoặc… nghe người khác kể ). Nguyên nhân thường là do các bạn được người khác rủ rê: “Mày ơi, nhóm tao đang thiếu 1 vai, vai này kool lắm, đảm bảo mày cos xong sẽ nổi như cồn!”. Ngày trình diễn sắp đến mà lịch hẹn thì còn bao nhiêu việc, lấy đâu ra thời gian để mà đọc truyện, để mà tìm hiểu tâm lý nhân vật . Thôi thì cứ “cos bừa”!
Cos mà không cần yêu thích nhân vật mình cos?
(Hình chỉ mang tính chất minh họa)
Ví dụ điển hình của việc này có lẽ là chuyện bạn trai nọ đã cosplay và thể hiện được sự lạnh lùng, phong độ "đừng hỏi" của nhân vật, khiến trái tim của bao fangirl phải thổn thức . Và cũng từng đấy trái tim đã "tan nát" khi ít lâu sau phát hiện ra rằng thần tượng của mình kỳ thực chẳng có tẹo hiểu biết nào đối với bộ truyện đó, đừng nói có yêu thích nhân vật hay không .

3. Freestyle - Vẫn không biết mình đang mặc cái gì?

Sự xuất hiện của trào lưu freestyle - ăn mặc không theo một nhân vật cụ thể mà theo những phong cách nhất định (ví dụ các dòng thời trang đường phố Nhật như gothic, lolita, harajuku… hay các dòng cổ trang như kimono, yukata, hanbok…) dường như là cứu cánh của các “Cosplayer nửa mùa. Bởi họ không phải mất công đọc truyện hay tìm hiểu nhân vật, cứ thấy mẫu nào hay hay thì đặt may rồi khoác lên người, thế là "ta đây" cũng đã cosplay rồi!

"Cốt lây" gì đây?
(Hình chỉ mang tính chất minh họa)
Thế nhưng sự thiếu hiểu biết trầm trọng vẫn tố cáo họ . Đồ freestyle cũng yêu cầu người mặc phải có niềm đam mê và sự tìm hiểu không kém gì những bộ đồ cosplay. Không phải cứ mặc kimono cách điệu đóng ore là “cosplay J-Rock” (bản thân cụm từ này đã thể hiện sự thiếu hiểu biết ), không phải cứ mặc rách rưới lòe loẹt là harajuku, thậm chí đơn giản như yukata cũng có quy định mặc vạt nào trên, vạt nào dưới mà không phải ai cũng biết.
Này thì J-Rock...
(Hình chỉ mang tính chất minh họa)
4. Mang "đồ hóa trang" đi cosplay
Lễ hội cosplay có một ranh giới rõ ràng để phân biệt với các lễ hội hóa trang. Vậy mà có những bạn trẻ sẵn sàng khoác lên mình bất cứ thứ gì kì cục, để trông mình "khác", không chỉ với người bình thường mà với cả những cosplayer chân chính khác. Họ làm thế để làm gì? Để được chú ý và được chụp ảnh, để trở thành "trung tâm" .
(Hình chỉ mang tính chất minh họa)

5. Kết: Đừng đổ oan cho cosplay!

Có một sự thật đáng buồn là cộng đồng “Cosplayer nửa mùa” đang ngày một đông thêm . "Nhờ" cộng đồng này mà cosplay - vốn đã là một trào lưu thu hút sự chú ý của dư luận - lại ngày càng bị biến dạng, méo mó trong mắt mọi người .
Cosplay đâu phải thế!
(Hình chỉ mang tính chất minh họa)
Những cosplayer chân chính thì cảm thấy bị xúc phạm và xấu hổ khi bị đánh đồng với "nửa mùa" . Họ chỉ mong những người “ngoại đạo”, các bạn trẻ thế hệ mới tỉnh táo nhận diện được “những kẻ giả mạo” này. Đừng đổ oan cho cosplay và những cosplayer chân chính .

Chuyện "hóng hớt" từ các quán cafe người lớn

Câu chuyện được bắt đầu bằng một thắc mắc của bác sỹ T với nhóm bạn của mình. “Hôm qua, tôi bắt quả tang con bé nhà tôi (đang học lớp 9) nhận được một lá thư. Nó cứ giấu mãi sau lưng không cho tôi đọc. Tối đến, khi nó đi ngủ, tôi lén xem thì mới ngớ người ra. Toàn là các kí hiệu lạ hoắc, như chữ của người ngoài hành tinh vậy, tôi dịch mãi mà không ra. Đem lên cho thằng anh nó, thằng này cũng bó tay. Tôi sợ có chuyện gì, đêm hôm lại tức tốc chạy đến nhà cô chủ nhiệm, gõ cửa nhờ cô giúp nhưng cũng không ăn thua. Tôi photo đem lên cho mấy anh xem thử…” Chú T vừa dứt lời, mọi người đã tụm lại xem. Thôi thì đủ cảm xúc biểu lộ trên khuôn mặt: nhăn nhó, chau mày rồi cuối cùng là phì cười. “Em nói thật với anh, cái này mà đưa cho tụi mình thì có mà cả năm vẫn dịch chưa xong. Theo em được biết từ thằng nhóc nhà em thì cái này gọi là ngôn ngữ chat, tụi nó biến thể đi đấy. À, tiện thể có cậu nhóc kia, anh nhờ xem thử!” - một chú nhìn sang tôi….Sau 5 phút định thần, tôi mới mạnh dạn cầm tờ giấy lên đọc. Đúng như tôi dự đoán, đây là chuyện tình cảm của cô bé nọ. Cô này và một cô bạn thân hẹn gặp nhau để làm cho ra ngô, ra khoai và việc hai người cùng thích một anh chàng….Sau khi tóm tắt nội dung cho chú T, tôi nhận được một lời than thở nhói lòng: “Cháu nghĩ xem, mẹ nó thì mất sớm, còn một mình chú gà trống nuôi con, bây giờ lại hóa ra như thế này…” - chưa dứt lời, chú T đã nhanh chóng tạm biệt mọi người và lên xe tiến thẳng về phía trường học của cô con gái….
Ngày thứ hai

Vẫn chọn góc cũ, tôi tiếp tục cuộc hành trình bước vào thế giới người lớn của mình. Và ngày hôm nay bắt đầu bằng lời than thở của cô H. “Mấy ngày nay em mất ăn mất ngủ vì thằng nhóc ở nhà mấy anh chị à! Nhà sinh được mỗi một thằng con trai nên mình đặt hết kì vọng vào nó. Vậy mà đùng một phát, nhận được cuộc gọi của cô chủ nhiệm. Nó bỏ học hơn một tuần nay rồi…” - cô H nghẹn ngào. “Sao vậy cô? Nó đi đâu vậy?” - mọi người chia sẻ. “Nó bỏ học đi chơi games mấy anh chị à! Nó thú thật với em là nó nghiện trò chơi đánh đấm gì đó rồi, dứt ra không được, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện đấm đá mà thôi, không tập trung vào học được. Em khổ quá, có anh chị nào giúp em với!” “Tôi nói thật, đã dính vào thứ ấy thì chết đó! Mấy ngày nay tôi đọc báo thấy người ta chia sẻ kinh nghiệm cai nghiện games, cô mua đọc xem thế nào. Nghe nói nhiều người đã thành công rồi đó” - một bác lớn tuổi lên tiếng. Thế là lại một đấng sinh thành lật đật ra đi trong ánh mắt buồn bã của mọi người….
Ngày thứ ba

Ngày hôm ấy cũng bắt đầu bằng đề tài về con cái nhưng nóng bỏng hơn khi nhắc đến tình yêu. “Tuổi tụi nó mà yêu đương gì, toàn là làm theo trên phim cả thôi” - cô X “nổ phát súng” đầu tiên khi nhắc đến đề tài này. “Như vậy cũng không đúng cô à! Theo tôi, tụi nhỏ bây giờ rung động sớm cũng là lẽ đương nhiên vì tụi nó sống đầy đủ, sung túc nên phát triển nhanh dẫn đến yêu sớm thôi. Nhưng cái chính là tụi nó thể hiện hơi bị quá đà!” - một bác lên tiếng. “Đúng vậy, đọc báo chí mà em thấy lo quá. Ngày xưa, tuổi tụi mình yêu nhau thì chỉ chở về trên chiếc xe đạp là thấy vui rồi, nắm tay còn thấy đỏ mặt, nóng rang cả người, đằng này, tụi nó….” - một bác nữ bức xúc. “Nghĩ lại thấy sợ mấy bác à! Trẻ con bây giờ nhiều đứa giỏi thì cực giỏi nhưng hư hỏng thì cũng dễ lắm. Mình cách xa tụi nó chỉ có vài chục năm mà như một thế kỉ ấy. Em và bố của nó phải học cách sử dụng internet, chat, mail để có thể bắt kịp với tụi nó các bác à! Đó là chưa kể đến việc phải luôn để mắt đến từng hành vi, cử chỉ của chúng để có gì còn can dự kịp lúc!” - cô chủ quán tham gia chia sẻ kinh nghiệm. “Tôi cứ lo, không biết một ngày mình đột ngột ra đi, không biết tụi nhỏ sẽ thế nào!” - lời nói đậm tâm trạng của bác T vang lên. Lại một không khí im lặng bao trùm, dường như ai đó cũng mãi suy tư về chính mình, về gia đình và tương lai của con cái mình…..


Kết
Chỉ qua 3 ngày thâm nhập vào thế giới của người lớn, tôi đã cảm nhận được sự lo lắng của các đấng sinh thành về thế hệ trẻ ngày hôm nay. Đứng trước một xã hội đầy cám dỗ, cạm bẫy, không bậc phụ huynh nào lại không lo trăn trở, lo âu cho những đứa con của mình. Những suy nghĩ ấy cứ ám ảnh, thường trực trong họ không lúc nào nguôi kể cả trong quán café, nơi mà giới trẻ quan niệm là nơi thư giãn…..

Theo Mực Tím

Xóm trọ trong... nghĩa trang

Có 1 xóm trọ, hàng trăm đang SV phải sống giữa các nấm mộ ở nghĩa trang và sử dụng nước nhiễm mỡ người. Ngõ 77, Bùi Xương Trạch (phường Khương Đình, quận Thanh Xuân, Hà Nội) được SV trong xóm gọi vui là "xóm trọ nghĩa trang".
Nước ăn nhiễm... mỡ người?

Lê Thị Phương, SV K50 Khoa Tài nguyên nước, ĐH Thủy lợi lắc đầu khi nhìn nước với những sạn đen, váng màu vàng nổi lềnh phềnh, lẫn cả bùn ở trong nước. Khi muốn rửa mặt, Phương phải chờ 15 phút để nước lắng xuống rồi hớt một ít nước bề mặt.

Phương phải mua bình nước tinh khiết về nấu ăn. Bình quân 3 ngày, 2 người dùng hết một bình. Một tháng, tính riêng tiền nước nấu ăn, 2 SV cũng tốn mất 200 nghìn đồng. Chưa kể 1.200.000 tiền nhà và gần 100 nghìn đồng chi phí điện nước.



Từ cổng xóm trọ số 26, nhìn ra đường thấy mấp mô những ngôi mộ cao thấp san sát.

Nguyễn Thị Minh, SV K50 Khoa Năng lượng, ĐH Thủy lợi cô bạn cùng xóm trọ 26 này thì thấy rất ức chế khi chỉ có một bể lọc mà thường xuyên cát bị tắc vào vòi. Nước không chảy xuống bể lọc được, mọi hoạt động liên quan đến nước phải ngừng trệ.



Chờ nước lắng 15 phút mới rửa mặt được.

Mới là SV năm thứ 1, chân ướt chân ráo lên Hà Nội nên dù băn khoăn sợ phát bệnh vì nước bẩn, Phương vẫn bế tắc “không biết chuyển đi đâu”.

Một SV ở xóm trọ số nhà 96 tâm sự: “Thỉnh thoảng tắm nước rớt vào miệng mà thấy vị khó tả ngai ngái, thum thủm”. Chủ nhà “kín” nước ở nơi khác về ăn. Phận thuê trọ là SV chỉ được dùng nước giếng khoan.

Tìm nhà trọ buổi tối, Mai, SV ĐH Khoa học Tự nhiên Hà Nội không biết có ao tù đang bốc mùi kề sát ngay sau nhà. Hôm sau, dọn đến, cô bạn này mới té ngửa người. Mai vẫn phải ngậm ngùi sống chung với cái khổ của hỗn tạp mùi bốc lên từ ao tù nước đọng vì đã đặt cọc tiền nhà từ hôm trước.

Mai đúc kết: “Tìm nhà trọ phải thăm quan nhà vệ sinh và bể nước trước tiên”.

Xóm trọ ở số 61 thì lập kỷ lục về chuyện tích quần áo. Cả 6 phòng, phòng nào cũng tích vào chậu lớn, chậu bé quần áo. Một bạn cạnh phòng Xuyến phải đi ở nhờ nơi khác nửa tháng nay. Một số SV ở lại thì phải đi tắm nhờ ở khu trọ khác.

Mùa thi, nhiều SV gan lỳ, lấy trứng chọi “nước”, ở lại ôn thi cho yên tĩnh. Không có giọt nước nào, SV phải chịu phí cắt cổ 20.000 đồng bình nước sạch một ngày chỉ đủ để rửa mặt, đánh răng và làm vệ sinh cá nhân.

Nước giội nhà vệ sinh cũng không có. Các SV phải chạy sang nhà hàng xóm để xin từng xô nước giếng khoan về giội. Lúc bí quá, Xuyến phải mang cả nước này để nấu cơm ăn.



Phương Ngọc, SV K50 Báo chí ĐH KHXH & NV ở số 69 ngõ 125 lắc đầu: “Mỗi lần rửa bể nước thấy cặn vàng cáu ở đáy bể, thành bể dày hàng phân”. Cư dân xóm trọ phải chế ra nhiều cách để lọc nước bẩn. Nước đã được lọc qua một bể ở trên trần nhà, nhưng khi xuống đến từng phòng thì còn quấn thêm mấy lần giẻ nữa vào vòi để lọc nước.



Thành bể nước lộ thiên lại cao xấp xỉ đường đi nên loăng quăng, bọ gậy chạy tung tăng khắp bể. Thỉnh thoảng, trong nước còn thấy con giun bằng cái tăm màu đỏ. Lê Thị Kim Xuyến, SV K9 Khoa Kế toán, ĐH Ngân hàng HN băn khoăn: “Không hiểu sao nước máy mà vẫn có màu **c **c, vàng vàng”.

Bác Đinh Công Sơn, một người dân ở ngách 207 cho biết: “Trạm nước giếng khoan của Nhà nước ngay cạnh những ngôi mộ ở nghĩa trang được bơm qua trạm nước cạnh Trường Mari Qurie. Sau đó, nước đã xử lý lại được chuyển về khu này để dân cư làm nước sinh hoạt”.

Chuyện chỉ có ở "xóm trọ nghĩa trang"




Chiếc cột duy nhất ở đầu xóm trọ dùng treo đèn thắp sáng nhưng đã mất bóng điện từ lâu.

Có những buổi sáng tinh sương, Lê Thị Kim Xuyến, SV K9 Khoa Kế toán, ĐH Ngân hàng Hà Nội chợt rùng mình sởn da gà khi nghe thấy tiếng khóc hờn ai oán của đám ma người chết trẻ, nhạc đám ma tiếng vang vọng lên rồi đứt gãy đột ngột trong không trung.

Chủ nhà ở đây không chịu được cảnh thiếu thốn trăm bề, nên "nhảy dù" chỗ khác và cho SV thuê.

Đường vào khu trọ ngõ 77 phải băng qua những bãi đất hoang, ruộng rau muống, một xưởng đóng than mù mịt bụi và hàng nghìn ngôi mộ ở nghĩa trang Khương Hạ. Những hôm có hội thảo, đêm liên hoan ca nhạc của trường thì các nữ sinh về sau 10h chỉ còn cách duy nhất đứng xa xa tận đầu đường sáng đèn và “alô” để các nam sinh trong xóm ra đón về.



Tại số 69, Hoàng Nam, SV trường CĐ Thiết bị y tế Hà Nội lại có nỗi khổ khác. Thường xuyên đau đầu với mùi lạ của 3 nhà vệ sinh "ba không" (không đóng được cửa, không nước giội, nữ không dùng được) cách cửa chính của nhà trọ khoảng nửa mét.

Nguyễn Thị Minh, SV K50 Khoa Năng lượng, ĐH Thủy lợi cho hay, những hôm học tín chỉ vào tiết 11, 12, 7h tối về xóm trọ, cứ nhắm mắt và phóng như bay về nhà trong con ngõ không người qua lại.

Đường rẽ vào xóm trọ này lúc nào cũng mù mịt bụi than bay. Nước ô nhiễm, không khí toàn bụi than. Mai Hương, SV Khoa Anh ĐH Hà Nội ở xóm trọ đầu tiên ngõ 77, phải phơi quần áo ở trong nhà. Hương kể: “Nếu mang ra sân phơi thì đến chiều cất vào quần áo lấm tấm bụi than. Quần áo lúc nào cũng ẩm ướt thiếu nắng”.

“Có thể ra văn bản nhưng không thể cung cấp nước”

Mang bức xúc về nước và an ninh đến hỏi chính quyền địa phương thì chính những người quản lý cũng đang chịu cảnh tương tự.

Hành động can thiệp và bảo vệ bằng cách duy nhất là đánh liên tục nhiều công văn gửi lên cơ quan có thẩm quyền và ngồi chờ giải quyết.

Ông Đỗ Đức Cảnh, cán bộ quản lý đô thị phường Khương Đình cho biết, trạm cấp nước Khương Trung có thể cung cấp 6.000m3 nước cho 3 vạn dân. Hiện giờ, số dân của phường tăng lên 6 vạn. Trong khi đó, 2 trong 3 giếng nước của trạm lại bị hỏng.

Khi mất nước, thời gian nhanh nhất để có nước trở lại là 7–10 ngày. Đường ống dẫn nước nhỏ, hạn chế nên nếu giờ cao điểm hoặc lúc mất nước, nhà đầu đường ống dùng nước, nhà cuối đường nước phải chờ đợt bơm nước tiếp.

Khi được “chất vấn” về xóm trọ SV không nước máy, không đèn đường, và chỉ san sát nấm mộ nghĩa trang, và khoảng ruộng hoang, ông Dương Đức Khoa, Phó Chủ tịch UBND phường Khương Đình nói: “Hiện tại, phường chưa có quy hoạch chi tiết. Từ năm 1990 trở lại đây, một số hộ dân tự ý mua bán trao đổi, xây dựng nhà ở trái phép trên đất sản xuất nông nghiệp”. Lý do phường “bỏ hoang” những khu dân cư trong địa bàn phường mình là nhà cung cấp không thể cung cấp điện, nước cho dân cư xây dựng trái phép”.

Ông Cảnh cho rằng, dân cư gần khu nghĩa trang Khương Hạ có khả năng rơi vào vùng quy hoạch nên phường không thể đầu tư. Nhưng có điều lạ là khi dân xây trái phép thì lại không thấy chính quyền địa phương đến giải tỏa?

Tia hy vọng về nước sạch duy nhất là chủ trương bàn giao dự án cung cấp nước sạch cho Công ty Sông Đà Vinaconex dự kiến vào 1/9/2008. Nhưng đã 1 năm trôi qua, dự án bàn giao vẫn treo.

Hàng nghìn SV ở xóm trọ nghĩa trang vẫn phải đối diện với nguy cơ bệnh tật, và sự sợ hãi vì an ninh không đảm bảo. Đường đến với nước sạch và môi trường trong lành cho SV ở xóm trọ nghèo vẫn còn xa lắc…

Theo Việt Nam net

Nữ nghệ sĩ Hairong Tiantian lại trình diễn "khỏa thân"

Nữ nghệ sĩ Hairong Tiantian lại trình diễn
Nữ nghệ sĩ Hairong Tiantian lại vừa thực hiện một tác phẩm trình diễn (performance art) ở Bắc Kinh để nhắc nhở mọi người chú ý tới vấn đề phụ nữ ở Trung Quốc.


Hairong Tiantian, xuất thân từ dân tộc thiểu số Thổ Gia (Tujia) ở tỉnh Hồ Bắc, là một trong những "internet idol" (Thần tượng internet) của giới cư dân mạng Trung Quốc. Cô là một nghệ sĩ performance art. Đây là một loại hình nghệ thuật mà trong đó một (hay nhiều) nghệ sĩ dùng cơ thể của mình để tạo ra một tác phẩm trong một khoảng thời gian và không gian nhất định nhằm truyền tải những thông điệp nào đó.


Hồi tháng 4 năm ngoái, Hairong Tiantian cùng với Ye Fu đã cùng thực hiện một tác phẩm performance art: Họ cùng nhau sống suốt 1 tháng trong một căn phòng kính được dựng lên ở Bắc Kinh, nhưng bị ngăn cách bởi một bức tường trong suốt và chẳng hề quan tâm tới nhau.


Tác phẩm này báo động về sự thờ ơ và ngăn cách giữa những người sống cạch nhau, thậm chí sống cùng nhau trong một gia đình thời hiện đại.


Trong những ngày này, Hairong Tiantian lại thực hiện một tác phẩm performance art mới, cũng tại khu phố nghệ sĩ ở Bắc Kinh: Trong 10 ngày liền, mỗi ngày 8 tiếng, cô tự nhốt mình vào một cái cũi được tạo ra bởi những ô sắt để mọi người có thể nhìn thấy cô ở trong (ảnh trên).


Cái cũi này có hình dáng khít với dáng một người phụ nữ đang ngồi. Và cũng như trong các tác phẩm performance art trước đây, lần này Hairong Tiantian cũng khỏa thân ở phía trên.

Qua tác phẩm này Hairong Tiantian muốn nêu một thông điệp: Bất chấp những chính sách và biện pháp giải phóng phụ nữ, trong thực tế người phụ nữ vẫn phải chịu những sự bó buộc vô hình và họ vẫn thụ động ngồi chờ.

Sự kiện này một lần nữa cho thấy performance art ngày càng trở nên phổ biến ở Trung Quốc. Tuy nhiên liệu loại hình nghệ thuật này đã được xã hội Trung Quốc tiếp nhận hay chưa lại là một vấn đề khác.

Một người đàn ông tò mò xem cuộc trình diễn của Hairong Tiantian tỏ ra không hiểu ý đồ của cô và nói: "Nếu là vợ tôi, tôi sẽ không cho cô ấy làm như vậy".


Hairong Tiantian cởi áo và...

... bước vào cũi.

Chiếc cũi có hình dáng khít với dáng một người phụ nữ đang ngồi.

Hairong Tiantian đóng cũi.

Cô tự buộc giây cũi và tự nhốt mình suốt 8 tiếng/ ngày trong đó.

Cũi được tạo ra bởi những ô sắt để mọi người có thể nhìn thấy cô ở trong.

Tác phẩm của cô dự kiến kéo dài trong 10 ngày.

Người phụ nữ vẫn phải chịu những sự bó buộc vô hình và họ vẫn thụ động ngồi chờ.

Rất nhiều người tò mò xem tác phẩm của cô.

Hairong Tiantian là một nữ nghệ sĩ xuất thân từ dân tộc thiểu số Thổ Gia

Cô từng là người mẫu.

Và được coi là một trong những "internet idol" (Thần tượng internet) của giới cư dân mạng Trung Quốc.

Năm ngoái Hairong Tiantian cùng với Ye Fu cùng thực hiện một tác phẩm performance art: Họ sống cùng nhau trong một căn nhà kính...

... nhưng bị ngăn cách bởi một bức tường trong suốt và chẳng hề quan tâm tới nhau.

Tác phẩm này báo động về sự ngăn cách giữa những người sống cạch nhau, thậm chí sống cùng nhau trong một gia đình thời hiện đại.

Thử nghiệm performance art này của cô lập tức gây được tiếng vang.

Liệu loại hình nghệ thuật này đã được xã hội Trung Quốc tiếp nhận hay chưa lại là một vấn đề khác.

Một tác phẩm performance art khác của Hairong Tiantian, mang tên 'Lotus'

Theo: TTVH