
Báo Pháp Luật TP. HCM sẵn sàng tiếp nhận sự giúp đỡ tài chính của bạn đọc để giúp chị Trang thay khớp. Số báo ngày mai sẽ thông tin tiếp ý kiến chuyên gia về giải pháp chỉnh hình.
Chiều qua (5-12), các bác sĩ ở Bệnh viện đa khoa An Giang khẳng định: Chị Hồ Thị Trang ở ấp Cần Thạnh, xã Cần Đăng (Châu Thành, An Giang) - người đang mang thai bốn tháng lao mình xuống sông cứu người đã qua cơn nguy kịch. Nhưng ở quãng đời phía trước, người phụ nữ dũng cảm này sẽ phải mưu sinh nuôi con, nuôi cha mẹ già với một chân đã mất xương bánh chè và hai đầu gối dập nát...
Nát đầu gối, mất xương bánh chè
Gần mười ngày sau cú nhảy sông và bị chân vịt cắt mất xương bánh chè, chị Trang đã có thể thều thào kể cho chúng tôi nghe về hành động cứu người của mình. Hôm đó, chị Trang cùng ba đứa bé ở cùng xóm tắm sông, trong đó có bé Thanh mới bốn tuổi bơi bằng phao nổi. Không may bé Thanh bị trôi dần về họng nước máy bơm gần 10 mã lực cho ao nuôi cá tra. Đang đùa giỡn thì nghe Thanh kêu cứu, chị Trang lập tức phóng sang nhưng bé Thanh đã quá gần họng nước xoáy nên chị chỉ kịp đẩy được cái phao và Thanh dạt ra ngoài, còn chị thì mất đà bị ống hút thẳng vào máy. Dùng hết sức bám chặt vô thành ống nhưng chân phải của chị Trang bị chân vịt quạt nát đầu gối, bay luôn xương bánh chè.
“Lúc đó em tưởng mình sẽ chết, vòi bơm hút mạnh làm người em bị dìm sâu dưới nước. Em chỉ kịp ló cái tay ngoắt người đến cứu, nước đã vô đầy bụng, em ngộp hết hơi rồi nhưng sắp sửa buông tay vì kiệt sức thì có người tắt máy bơm” - câu chuyện thỉnh thoảng lại ngắt khúc vì sự hoảng loạn vẫn còn nguyên trên mặt chị Trang.
Các bác sĩ tại khoa Chấn thương chỉnh hình Bệnh viện đa khoa An Giang cho biết chị Trang nhập viện tối 27-11 trong tình trạng sốc nặng do mất máu và đa chấn thương vùng chân. Vùng gối bị một vết thương rất phức tạp với diện tích 20x30 cm. Riêng chân phải mất xương vùng mâm chày (mất bánh chè), lòi cầu xương đùi và nhiều thương tật khác. Bác sĩ Nguyễn Thanh Hải - người trực tiếp điều trị cho chị Trang cho biết lẽ ra phải mổ hai lần, cắt lọc vết thương và mổ hàn khớp nhưng do chị Trang đang mang thai, không thể gây mê nhiều lần nên bệnh viện đã huy động y bác sĩ dồn sức gộp hai lần thành một.
Bác sĩ Hải cho biết thêm là hiện cái thai bốn tháng của chị Trang vẫn ổn. Ban giám đốc Bệnh viện đa khoa An Giang cũng quyết định miễn toàn bộ viện phí vì hành động của chị Trang quá dũng cảm.
![]() |
| Đầu gối bị dập nát của chị Trang đang được các bác sĩ cứu chữa. |
Bán nhà cũng không đủ lành lặn
Cơn nguy kịch đã qua, viện phí cũng được miễn nhưng bà Châu Sang và ông Hồ Văn Lái - cha mẹ chị Trang vẫn như người mất hồn khi từ nay con gái mình có thể phải mang thương tật vĩnh viễn. Những người dân ở ấp Cần Thạnh cho biết gia đình ông bà Sang và Lái nghèo chót xóm. Chị Trang là con thứ hai trong gia đình, anh đi làm mướn, em gái út cũng phải nghỉ học vì không có tiền. Chị Trang cũng chỉ học được tới lớp ba là nghỉ.
Tin vui qua cơn nguy kịch chưa kịp mừng thì các bác sĩ cho biết chị Trang sẽ phải đi nạng suốt đời bởi chân phải của Trang đã bị máy chém mất một bánh chè, đầu gối bị thương tích nặng nên không thể co duỗi được. Muốn đôi chân đi lại được chỉ còn cách thay khớp nhưng bộ khớp hết 45 triệu đồng, tiền thuốc men nữa sẽ đến hơn 60 triệu đồng. Và đó là một câu chuyện không thể có đối với gia đình nghèo nhất nhì ở ấp Cần Thạnh.
Ông Lái buồn rầu: “Vợ chồng tôi nghèo, không ruộng rẫy nên đi cắt lúa, làm cỏ mướn kiếm sống. Con Trang nó mới lấy chồng hồi tháng 6, đang mang thai gần bốn tháng mà giờ bị tật nguyền vầy rồi cuộc sống sắp tới sẽ làm sao đây. Giờ tui bán cả nhà chắc cũng không đủ!”.
![]() |
| Thương tích khủng khiếp của chị Trang theo các bác sĩ là không thể đi lại nếu không có 60 triệu đồng thay khớp. |
Bác sĩ Lê Tấn Mẫm - Phó khoa Chấn thương chỉnh hình chia sẻ rằng bệnh viện cũng đã ráng hết sức, bởi tiền thuốc chạy chữa thời gian qua cũng không nhỏ. “Giờ còn mấy cái khớp đó, chỉ mong có nhiều tấm lòng chung tay vô. Người nghèo mà mắc nạn vì lòng tốt không ai đành lòng, anh ạ!” - bác sĩ Lê Tấn Mẫm bùi ngùi.
Thương tật của mình chị Trang đến giờ vẫn chưa được rõ khi người nhà và bác sĩ chưa thể kể. Hôm qua, khi gặp chúng tôi, chị còn nói: “Nếu em không còn đi lại được thì khi phát hiện người chết đuối, em sẽ la lớn lên cầu cứu. Còn sau này may mắn chân em đi lại được bình thường thì nhất định em sẽ cứu!”.
Nhưng có lẽ sự âu lo của ông bà Sang, Lái cũng đã làm con gái mình hiểu được thương tích mà mình đang gặp phải. Nhìn xuống hai đầu gối đã bươm nát, quấn băng trắng xóa, chị Trang rơm rớm: “Còn con em, còn ba mẹ già. Mình nghèo mà mất thêm cái chân nữa thì không biết sao đây!”.
Lần thứ hai cứu người
Ông Ngô Thanh Hùng - Trưởng ấp Cần Thạnh thiệt tình: “Thấy yếu đuối vậy chứ lúc có người chết đuối là nó phóng xuống, bất cần nghĩ tới bản thân luôn. Thời buổi này hiếm người như nó lắm!”.
Ông Hùng nói vậy bởi đây không phải là lần đầu tiên chị Hồ Thị Trang cứu người. Mùa nước năm 2006, lúc 18 tuổi, khi ngồi dưới bến sông rửa cá, thấy bé Nguyên gần nhà mới hai tuổi đang đi với chị thì bị lọt cầu khỉ xuống sông, bất chấp nước lớn Trang lao ra mò lặn và vớt được bé Nguyên.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét