Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

Truyện ngắn Bắt đầu - Sao Tím

Truyện ngắn Bắt đầu - Sao TímTruyện ngắn Bắt đầu - Sao Tím
Lơ lững …

Cứ thế Mơ thả mình theo những suy nghĩ mong lung của một ngày tàn . Mơ không nhớ rõ mình đã đi được bao xa , đi được bao lâu , chỉ biết nơi này u tối , có tiếng gió lay chiếc lá xào xạc . Mơ hiểu rằng có đi đến tận đâu thì cũng không thể chạy trốn chính mình , chính nơi làm con tim Mơ đau . Mình chia tay nhau thật sao? Cái lý do đã quá rõ ràng nhưng cớ sao Mơ vẫn không tin . Mơ chờ đợi lời nói thật mà , anh ấy nói rồi Mơ lại đau , lại van xin nó không là sự thật . Mơ ơi, đau lắm không? Đêm lạnh , gió lạnh , tình lạnh , người lạnh , tim lạnh . Anh giờ đang đắm chìm trong cơn say đúng không? Đau lắm không anh? Vì sao thế Mơ , sao cứ phải lo lắng cho anh ta , giờ này ở nơi ấy , người ta đang ấm êm , không như Mơ đâu . Một mình . Một mình thôi , rơi bồng bềnh giữa không trung . Rồi cũng phải về nhà . Rồi cũng phải đi làm . Phải đối mặt . Thì thôi thả mình trôi đêm nay thôi . Một đêm nữa thôi Mơ nhé .

Tích tắc , tích tắc . Tiếng đồng hồ báo 12h đêm . Căn phòng lạnh tanh . Êm ắng . Mơ đứng trước cửa phòng , nhìn khắp . Trên tường , đầu giường , kệ sách , hình của anh tất cả . Hoa hồng khô trút ngược , hoa bách hợp ép sát tường , những tấm thiệp , những hộp kẹo , con thú nhồi bông nằm ngây ngô . Bất giác Mơ quơ lấy hết tất cả mọi thứ , đập bỏ hết , xé tan tất cả , đốt hết tất cả . Còn gì nữa đâu . Còn gì nữa đâu …
Lụi tàn , mệt mõi , Mơ ngã tự do xuống giường , cả trần nhà xoay chuyển , nước mắt lã chã rơi , mặn đắng nơi đầu môi . Mình chia tay thật . Trong đầu không nhớ , không quên lời chia tay chiều ấy :’’ Chúng ta không hợp nhau . Anh hiểu tình yêu này đã làm cho cả hai đều hạnh phúc , nhưng hạnh phúc là chưa đủ , cần có tương lai em àh , anh không thể chờ đợi em bắt kịp anh . Anh ngán cái cảnh thấy em mơ mộng , đi rong rủi khắp nơi rồi . Anh muốn em bỏ hết tất cả , anh sẽ lo cho em , em đừng làm anh phải cuối mặt xuống khi bạn bè anh nhắc về em .’’ Mơ vùi đầu vào bức tượng khô cứng , lạnh ngắt , nước mắt tuông như mưa mùa hạ , chát buốt.
Ngày mới yêu Mơ đã nói Mơ yêu văn chương ,Mơ thích đi đây đó , Mơ thích chụp lại tất cả những phong cảnh xung quanh mình . Anh đồng ý , nhưng rồi… Nhưng rồi… Thì anh đi anh cứ đi , sao anh xấu hổ vì Mơ? Vì cô là người không ở yên một chỗ , không như những người đàn bà hiền dịu bao quanh anh .Thì thôi ta chia tay , khi không thể hòa nhập . Dù có đau lắm , nhưng cứ như thế đi mà cả anh , cả Mơ đều không còn dằn vặt nhau nữa .
Ba năm tưởng chừng đã đủ lâu để quên , hôm nay anh quay về mời Mơ đi dự buổi lễ tốt nghiệp bằng thạc sĩ . Mơ cười , nhận lời mà thấy lòng chua cay . Anh vẫn như thế , vẫn không thay đổi bao nhiêu . Sau buổi lễ anh mời Mơ đi ăn tối . Mơ tìm cách từ chối nhưng thật khó khi anh quá thành khẩn , và trái tim Mơ vẫn còn loạn nhịp vì anh . Anh kể cho Mơ nghe nhiều về chuyến đi du học . Kể nhiều , nhưng trong số ấy không có mẫu chuyện nào về mối tình mới của anh . Anh nhìn ra cửa sổ , hỏi Mơ :

- Em vẫn uống cà phê không đường chứ?

- Vâng , vẫn cà phê không đường

- Ta đi uống một ly được không

Trời lạnh , Mơ xoa tay vào nhau , hơi thở mạnh dần . Quán cà phê ngày ấy hiện ra trước mắt ,. Ba năm rồi Mơ chẳng quay về đây , dù là đi ngang cũng không ,lần đầu tiên anh và Mơ hẹn hò là ở đây . Gió thổi tung mái tóc che nữa mặt , anh đứa tay vuốt nhẹ tóc Mơ , Mơ rụt lại … một cái gì đó hơi e dè . Anh nắm tay Mơ vào quán . Như lần đầu tiên . Quán rất đông . Tất cả bàn đều có người ngồi , anh nắm tay Mơ đi qua từng bàn , có một bàn trống ờ gần sân khấu . Mơ thấy tim mình đập loạn xạ , như ngày hôm ấy . Đúng như thế này , anh đã nói anh yêu Mơ . Ban nhạc chơi mấy bài rất quen thuộc . Người bồi bàn ngày xưa vẫn còn làm , nhìn hai chúng tôi cười , đem ra hai tách cà phê . Bất chợt anh nói nhỏ với người bồi bàn , họ nhìn nhau cười , anh đi lên phía sân khấu

- Xin lỗi làm dán đoạn cuộc vui của các bạn , nhưng tôi có một chuyện quan trong phải làm trong hôm nay . Các bạn thấy người phụ nữ đang ngồi phía dưới không ạh?

Anh ấy chỉ vào Mơ , tất cả mọi người đều nhìn cô , Mơ lung tung , mặt ửng đỏ . Anh nói tiếp

- Cách đây năm năm , ở nơi này , chính cái không gian này , tôi đã nói lời yêu đầu tiên với cô ấy . Sau hai năm yêu nhau , tôi vì công việc , vì sự ích kỷ của mình tôi đã làm cô ấy đau khổ . Nhưng khi xa cô ấy tôi mới biết vẫn không ai thay thế cô ấy được trong trái tim tôi . Hôm nay tôi đã đạt được ước nguyện , tôi đậu thạc sĩ , và ba mẹ tôi đang ngồi dưới kia , đang nhìn cô con dâu tương lai . Vâng , Mơ ơi , em làm vợ anh nhé .

Tiếng vỗ tay vang lên bộp bộp . Anh tiến lại gần . Nắm tay Mơ . Mơ run run , ánh mắt ướt đẫm , đôi môi run lên một nụ cười . Anh nhẹ nâng tay Mơ , đeo vào một chiếc nhẫn . Cả quán cà phê vang lên một điệu nhạc cách đây năm năm Mơ đã nghe tại chính nơi này , ba má anh ánh mắt hài lòng . Mơ tự cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời . Mơ ôm anh , dẫu nước mắt lại lưng chừng , nhưng Mơ hiểu rằng chính sự kết thúc là một khởi đầu.

8/12/2008 Sao Tím
Một số entry gần đây:

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét