
- Rớt viết chì nè. Thằng Nhóc tóc cháy nắng, nước da bánh mật, gương mặt gầy gò hiền hậu đứng cạnh bức tường đang cầm trên tay cây bút chì cừa rơi từ cửa sổ của ngôi nhà màu trắng.-Mình không xuống lấy được, bẹn để nó ở trước cổng được không.
-Ờ.
Nó biết con bé ở căn nhà màu trắng từ lâu lắm rồi. Con bé xinh lắm, chiều nào cũng đứng ở cửa sổ ra điệu là hít thở gió trời. Con bé không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, người ta nói nhỏ bị mù từ lúc má nhỏ mất, còn lý do rõ ràng nó không biết. Mỗi ngày đi bán vé số về nó chỉ muốn nhìn thấy tóc con bé bay bay. Từ hôm nhặt cây bút chì nó cứ thắc mắc là nhỏ đó không thấy, dùng viết chì làm gì và nó cũng muốn nói chuyện được với nhỏ. Rồi một ngày, hai ngày, ba ngày … một tuần. Ô cưa vẫn không mở, lòng nó cứ rối bời chẳng lúc nào yên.
-Ê Thiên mày nhớ con nhỏ tiểu thư nhà lầu trắng đó hả.
-Kệ tao. Nó cứ quạu lên mỗi khi tụi bạn cứ hỏi đến nhỏ đó.
Nó không hiểu sao cứ lại có cảm giác là lạ, trong lòng khó chịu. Trong đầu nó cứ luôn hỏi tại sao con bé không mở cửa sổ. Nó bệnh? Hay nó chuyễn nhà… Ui bực mình quá!!! Sấp ve số sáng giờ còn nguyên, nó cứ ngồi dứơi gốc cây bàng đối diện căn nhà trắng đó mà không biết thời gian trôi qua. Đã hơn 10 ngày rồi, nó từ bỏ ý đinh chờ đợi ô cửa sổ đó mở ra. Nói vậy chớ ngày nào đi bán về nó cũng nhìn lên lầu cửa sổ màu hồng cứ đóng im lìm gần 1 tháng nay.
Hôm nay bán hết sớm, nó ngồi dưới gốc bàng nhìn lên lầu đầu óc miên man.
-Anh bán vé số, còn vé số không? Bán cho em 1 tờ.
Nó giật mình ngước lên nhìn con bé mặc váy hồng đang mỉm cười với nó. Nó tưởng nó đang mơ, chưa bao giờ nó đứng gần với con bé tiểu thư như lúc này, phải mất mấy giây nó mới lấy lại tinh thần.
- Hết hồn, bán hết rồi. Bé mua làm gì?
- Hì, dì giúp việc nói ngày nào anh cũng ngồi ở đây. Với lại hôm bữa anh nhặt dùm em cấy viết chì nên muốn cám ơn anh.
Nó gãi đầu cười hì. Có gì đâu, àh bé tên gì dza?
- Mai – mai trong nghĩa của anh sao mai đó anh.
- Ừa, biết rồi. Thôi trể rồi, về nhà đi tui dắt lại cổng, đứng đây không tốt đâu.
- Dạ, sãn cảm anh chuyện hôm trước. Cây viết chì đó của mẹ em cho hồi em học lớp 7.
Con bé chìa tay ra, nó lúng túng không biết sao, chùi tay vô quần nó đưa tay ra rồi rút vào, thấy nhỏ chờ lâu nên nó liền chạm nhẹ tay nhỏ luôn. Bàn tay nó lạnh ngắt mồ hôi tuôn ra làm nó thêm ngại.Tay nhỏ ấm lạ, mềm mại, trắng ngần.
- Tay anh đổ mồ hôi nhiều ghe. Con nhỏ cười, nụ cười đẹp lạ lùng. Nó vội rụt tay chùi vô quần rồi lại e dè nắm tay nhỏ.
Từ bên này sang bên đường sang bên kia đường sao lâu ghe luôn, tim nó đập nhanh dữ dội. Trước cổng, cô giúp việc đã đứng chờ, nó chùi 2 tay rồi cong giò chạy mất. Đêm về nó không ngủ được, nó cứ nhớ lúc nhỏ cười với nó – ánh mắt ngây thơ mà vô hồn. Nữa đêm nó vẫn ngồi ở ngoài hiên tay cầm tờ giấy A4 vẽ hình nhỏ. Nó chẳng được ăn học, nhưng có tài vẽ rất đẹp. Mỗi đường nét nó phát họa đều có hồn lạ thường. Nó vẽ hình lúc nhỏ cười nhìn y như hình chụp.
Nó trang trí bức tranh thật đẹp để mai tặng cho nhỏ. Nó tranh thủ bán hết sấp vé số rồi chạy bán sống bán chêt về căn nhà lầu đầu xóm. Nó lén la lén lút, đi qua đi lại mà không dám bấm chuông. Cuối cùng, hít 1 hơi thật lâu nó mới dám đưa tay lên nhấn chuông. Kí Kính kong kính kong. Đợi lâu quá nó lại ấn thêm lần nữa không thấy ai ra nó định đi về thì có người gọi.
- Ai đó? Tìm ai vậy ạ?
Nhỏ bước ra, tóc thắt bím, váy trắng in hoa thật dễ thương nó run quá định chạy luôn, nhưng 2 chân cứng ngắt.
- Ai đó? Sao không nói gì?
- À … Ờ … tui đây Mai.
- Hi, Anh Thiên hả?
- Ủa sao biết tên tui hay dậy?
- Chuyện nhỏ mà, với lại anh Thiên hiền lành tốt bụng ai không biết
- Trời, đâu có. Tui có cái này cho bé nè.
Nó đưa cho nhỏ 1 khung hình mà trong đó là bức tranh nó vẽ nhỏ.
-Gì vậy anh?
-Ah, đó là khung hình, bên trong tui vẻ em đó.
- Anh vẽ em hả? Hihi cảm ơn anh nha. Chắc anh vẻ đẹp lắm.
- Cũng bình thường ah, thôi em vô nhà đi tui về đây.
Nó thấy lòng vui sướng, chưa bao giờ nó vui như lúc này. Lần đầu nó thấy mình hạnh phúc. Suốt 17 năm sống trong căn nhà lá ngày thấy trời, đêm thấy sao, quanh năm nghe tiếng chửi nhau của ba má, nó có biết gì là hạnh phúc. Má nó người đàn bà khắc khổ quanh năm quải gánh hàng rong rùi hết mọi nẻo đường trong thành phố bán từng bịch chè. Người đàn bà đó ngày xưa là con nhà giàu, xinh đẹp và chạy theo tiếng gọi tình yêu giờ đây phải sống với ông chồng nát rượu. Nó cũng không hiểu vì sao mà nó từ bỏ gia đình để theo ba nó đến nơi thị thanh này, nó chỉ biết từ lúc mình sinh ra đến giờ này ngày nào nó cũng bị 2 – 3 trận đòn vì những cơn say của ba nó.
Má nó chỉ cho nó học hết lớp 5 rồi phải nghĩ học càng lúc càng khổ.
Ba nó chỉ ăn nhậu, đá gà, rồi gái điếm, đánh bài…nợ nần chồng chất má nó dẫu thương con đứt ruột cũng đành bắt nó nghỉ học. Nó biết mỗi đêm bà đều khóc – khóc không thành tiếng. Mỗi khi cơn đau khớp xương hành hạ bà nằm trên giường xanh xao , mặt hóp lại. Thấy vậy mà lòng dạ nó đứt ruột xin đi làm ở đâu người ta cũng không nhận vì nhỏ quá, nó đành đi bán vé số. Có mấy đứa lớn hơn dụ nó bán hàng quốc cấm, nó cũng muốn liều kiếm ít tiền, nhưng nghĩ lại lỡ có gì má nó chết mất . Rồi nó nhìn thấy con bé ở đầu xóm cứ chiều chiều ngồi ngay cửa sổ ánh mắt vô hồn nhìn về xa xăm . Mỗi ngày nó đều thấy bao ưu phiền vơi dần khi nhìn thấy con bé đó. Nó ao ước được nói chuyện, được làm bạn, nhưng nghĩ lại thân phận nó lại thôi mơ mộng. Nói là vậy chớ sao nó vẫn cứ nhớ mong buổi chiều đi bán về. Tư hôm nắm được bàn tay bé đó nó càng nghĩ nhiều hơn. Tối về nó cứ ôm lấy má nó hỏi bà những câu không đầu đuôi.
- Má,con…
- Con sao?
- Mà thôi, má đi ngủ đi.
- Cái thằng, muốn gì thí nói chớ đang nói rồi lại im là sao?
- Con định hỏi má, mà thôi không có gì hết.
- Sao, nói đi.
- Mai mốt con đi học vẽ nghe má!
- Ờ, ờ …
Ngày nào cô bé cũng đợi nó ở gốc bàng. Nó kể cho cô bé nghe về mọi vật, rằng bầu trời thì xanh,biển cũng màu xanh, nhưng màu xanh đó khác với xanh của lá cây bàng, rằng cô bé ấy rất xinh, 2 má lúm đồng tiền, còn mặt tròn tròn dễ thương.
- Còn anh? Anh thế nào?
- Tui hả? Ờ, tui xấu quắc, ốm nhách như ma đói hi hi.
- Đâu có,anh xạo. Cô giúp việc bảo anh nhìn hiền, dễ coi chứ đâu xấu quắc.
Không biết từ bao giờ mà cái xích đu trước ngôi nhà màu trắng đó cứ mỗi chiều là vang lên tiếng cưới ngọt ngào trong vắt. Rồi cái lạnh của mùa Giáng Sinh đến 2 đứa trẻ mới lớn lại nôn nao.
-Giáng sinh thích gì?Mua cho?
- Xưa giờ em không có quà giáng sinh, mà dẫu có em cũng không thấy gì?
- Nói đi, thích gì? Mua cho thật mà, sợ không có tiền hả?
- Hi hi đâu có. Anh có tặng em cũng thấy gì đâu. Bây giờ anh làm đôi mắt cho em là em vui rồi.
- Lỡ mai mốt không có tui, bé có thấy gì đâu? Ước gì đôi mắt của tui là của bé.
Càng gấn đến Giáng Sinh trời càng lạnh hơn. Trong căn nhà giàu sang đó Mai sống như vô hình. Mẹ mất ba lấy vợ khác,mẹ kế ghẻ lạnh với con bé mù gương mặt giống tạt mẹ. Suốt ngày ở trường khiếm thị rồi về nhà chơi cùng chị giúp việc. Từ ngày biết Thiên, Mai vui lên nhiều cô bé cười nói nhiều hơn trước . Món quà lần trước nó tặng Mai cất giữ cẩn thận. Mỗi chiều Mai đều kêu chị giúp việc dắt ra cổng chờ nó đi ngang qua. Mỗi ngày càng thân hơn, Thiên như đôi mắt của Mai nó kể cho Mai nghe hết tẩt cả những gì nó biết khoảng trời tâm hồn của Mai ngày càng rộng hơn qua những lời kể của nó. Giáng Sinh những ngày còn mẹ là thời gian đẹp đẽ và hạnh phúc nhất của Mai. Ngày đó đôi mắt nhỏ sáng ngây thơ chứ không một màu đen như bây giờ. Từ ngày mẹ mất,định nghĩa Giáng Sinh trong Mai không còn nữa cho đến khi Thiên vẽ lên trong đầu nó 1 Noel có Thiên nó có nến, có cây thông, chuông và quà noel. Từ ngày Thiên hứa sẽ làm một đêm giáng sinh khó quên nhất Mai để vui vẻ hơn hẳn. Dù ngoài trời cái lạnh như xé da, gió thổi từng cơn rát buốt đôi môi khô lại trắng bệch . Mai vẫn ngồi xích đu trước nhà đợi Thiên mỗi ngày. Đôi bạn nhỏ kể cho nhau nghe những gì đang diễn ra xung quanh chúng.
Dợi Thiên gần cả tuần mà không thấy Thiên. Con bé cứ đứng ngóng trông chân tay lạnh ngắt. Mấy lần Mai ngất xĩu giữa sân phải đưa vào viện. Trong cơn sốt mê man cô bé nhìn thấy gương mặt Thiên gầy gò, hiền hậu. Con bé thấy Thiên và mình đi chơi lễ Giáng Sinh ở khắp các nhà thờ gần đó, bàn tay Thiên ấm áp chứ không lạnh toát đổ mồ hôi như lần đầu tiên chạm tay vào Mai….
- Mai, con tỉnh chưa dậy – Cô giúp việc lây cô bé
- Dạ con dậy rồi. Anh Thiên không tới hả dì?
- Ờ, chắc Thiên bận việc. Thôi con uống thuốc đi nè.
Cô bé nằm thiếp đi rồi lại nhìn thấy bóng dáng mơ hồ của Thiên giữa một ngày giáng sinh Hạnh phúc.
Người ta nô nức trang hoàng nhà cửa, treo đèn va trang trí cây thông để chuẩn bị cho ngày giáng sinh. Khắp khu phố sáng rực lên ánh đèn. Mai cũng tự mình chuẩn bị 1 lễ noel mà 2 dứa ấp ủ. 24- 12 Mai ngồi trước nhà đợi, sự chờ đợi trôi qua dai dẳng. Cái lạnh buốt thật sự như xé nát trái tim cô bé.
Thiên chưa bao giờ thất hứa, lần nào Thiên cũng giữ lời dù đó là lời hứa khó nhất. Vậy thì tại sao hôm nay ngày quan trọng mà Thiên lại không đến. Nước mắt tưởng chừng đã khô cạn từ khi mẹ mất nay lại chực tuông trào ra nơi khóe mắt
Cô bé ngồi đó ngôi giữa hàng trăm cây nến và sự lạnh lùng của những cơn gió. Ngoài kia, người ta cười nói tay trong tay đi khắp con đường, chỉ ở đây nơi gốc tường có 1 cô bé ngồi co ro đôi mắt nhắm nghiền, lạnh qúa ….
-Từ từ, từ từ mở mắt ra. Ông bác sĩ già nhè nhẹ tháo băng gạt trên đôi mắt của Mai.
Có một người có cùng giác mạc với cô bé đ hiến tặng khi qua đời. Cô bé đã phản đối dữ dội khi nghe ai đó hiến mắt cho mình, nhưng tất cả mọi người đã khuyên, và cô cũng muốn gặp Thiên đêm noel đó Thiên đã không đến như lời Thiên hứa.
Một năm lặng lẽ như vô tình, trời lại lập đông làm lòng ngừơi cô đơn trở nên tê tái. Suốt 1 năm – 12 tháng - 48 tuần đều đặn như 1 cái đồng hồ cô gái mặc váy trắng, mái tóc dài thắt bím đều cầm hoa hồng trắng ra nghĩa trang. Ngôi mộ được lát gạch trắng sữa, xây đơn sơ, di ảnh là 1 thanh niên 17 tuổi tóc cháy vàng, gương mặt gầy gò hiền hậu. Cơn gió nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống , thắp nhang và lấy giấy ra rồi bắt đầu vẽ.
Có trăm ngàn bức họa của Thiên được đặt khắp nơi trong phòng Mai. Ngày đó,Thiên đã bỏ cô 1 mình vì căn bệnh phổi mãn tính không cứu chữa được. Trước khi qua đời, Thiên đã hiến tặng đôi mắt của mình cho Mai theo lời hứa sẽ làm đôi mắt cho cô ấy suốt đời. Món quà giáng sinh đó quá to lớn đối với Mai. Sự ra đi của Thiên cũng lấy đi nụ cười của cô ấy. Thời gian cứ trôi qua, Mỗi mùa giáng sinh mai đều trang trí nhà cửa thắp nến và đặt hình Thiên ở khắp nơi để cùng đón Giáng Sinh với anh, để cảm nhận được rằng: Anh vẫn luôn ở bên cô, kể chuyện cho cô nghe va cho cô nhìn anh, nhìn thấy cuộc đời này bằng hính đôi mắt của anh./.
10/12/2007 Sao Tím
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét